View Archive
Đón Xuân này nhớ Xuân xưa (có âm thanh)
Hải Dương
January 5, 2010

Đón xuân này nhớ xuân xưa, một xuân xưa của gã có lẽ và có thể sẽ theo gã cho tới ngày nắm tro tàn thân xác gã tan vào cát bụi. Một xuân xưa của gã khác với những xuân xưa của cố nhạc sĩ Châu Kỳ, một con người tài hoa nhưng lại lận đận  và bập bềnh trên con thuyền  tình :

"...Xuân đến xuân đi, xuân về gieo thương nhớ,
Xuân qua để tôi chờ.
Xuân đến xuân đi, xuân về của lá hoa.
Xuân qua rung đường tơ.
Bước sông hồ  như đắm như mơ,
Trở về đây khi gió sang mùa,
Mong ước tìm cô gái xuân xưa,
Cho vơi bao niềm nhớ.
Có ngờ đâu xuân vắng người xưa!

Một xuân xưa của gã là xuân đầu tiên trong chốn lao tù CS ngay sau tháng tư đen 1975: Qua những giờ phút của một đêm giao thừa ở B4T5L2HT7509 gã mới cảm nhận được trọn vẹn sự trống vắng của cuộc đời trong chốn lao tù. Hôm đó, đêm đã vào khuya, gã và mấy người bạn tù cùng tổ vẫn còn ngồi uống  thứ được anh em gọi là trà bên bếp tro tàn,cùng chia nhau khói sái thuốc lào, và nghe muỗi vo ve đón bước xuân về:


Trong bóng tối, bên bếp tro tàn, dăm mái đầu ủ dột,
Chuyền tay nhau bát nước hà thủ ô,
Khói thuốc lào buồn bay tỏa dật dờ,
Cùng đón xuân bằng hờn căm, thù hận. 

Hôm sau, ngày mồng một tết,trại tù được nghỉ lao động. Gã nằm ườn, nhìn trời ngắm đất qua cánh cửa mở để khỏi phải suy nghĩ vẩn vơ. Bên chân vách tường, một đàn kiến đang tha một con giun nhỏ về tổ. Gã nổi hứng lẩm nhẩm hai câu đối chợt nẩy trong đầu nhân lúc năm Mão đi, năm Thìn tới:

Lao tù, đêm giao thừa bó gối ngồi khàn, nghe muỗi vo ve tiễn đưa gã Mèo già xọm;
Cải tạo, sáng nguyên đán vắt tay nằm khểnh, xem kiến lũ lượt nghênh đón chú Rồng nhóc con.

Hôm đó,trước khi phân phối cho "anh nuôi" của mỗi "nhà" một con gà để ăn tết, tên quản giáo Quạt, cũng như tất cả những tên CS khác, đêu mở miệng nói như con vẹt  đó là:”nhờ ơn bác và đảng các anh cũng có thịt gà ăn tết đấy nhé”.  Ờ phải,  một con gà như vậy cho mỗi “nhà” gồm 3 B ; mỗi B gồm 3 A ; mỗi A có 10 người!

Tết nhất lao tù, khoái sướng mê,
Thịt thà bừa mứa, thấy mà ghê.
Trăm người chén một con to tướng"
Kê ! 

Sau tháng tư 1975, ở ngoài đời người dân cũng không có thịt thà ăn, nói chi ở chốn lao tù, vì thế mới có cảnh "thứ gì nhúc nhích đều ăn cả" để gọi là có chất đạm bồi dưỡng!

Can đảm nhất tù nhân,
Yếu vi thiên hạ kinh.(1)
Bụng đói meo, nên đã "nhất trí" phấn đấu xâm mình,
Trong suốt cả quá trình nơi "cải tạo"
     
Nhật nhật nhân không lão,
Niên niên trại bất cung, (2)
Nên chuột, bọ, cóc, nhái,mối, sên,rắn, rết, thạch sùng...
Mập, gầy, dài, ngắn, nhô, to...từng giải quyết
   
Ôi, thơm tho, lại ngọt ngon ra phết,
Ta cùng nhau chia vét, chẳng dư thừa. 

Lao tù cộng sản, thấy chưa?

Trong trại cải tạo Cộng sản, thức ăn thì như thế, còn cơm cháo, thời đây:


 ....Đại Mễ, món cao lương độc đáo,
Không giống cám thô, chẳng phải thứ gạo hẩm thông thường.
Nó mong manh,nhẹ xốp như tuyết như sương,
Khi nấu chín, lại càng trông hấp dẫn
Bi cát Sô (Picasso) ngó thấy, cũng phải đành thú nhận, 

Xin chào thua,không sáng tạo nổi tranh này :
Trong tảng cơm mầu xanh xanh,xám xám;mùi hin hỉn, gây gây,
Hình lập thể những tập thể những khối,đóa,giây sâu trắng đục.     

Hậu cần CSVN đã phấn đấu thi đua vượt mức chỉ tiêu thi hành chủ trương siêu việt "bao tử chỉ huy hành động", khiến vua bếp đã phải thở than: 

Tập trung; Cải tạo
Căm phận đồ rau; Hận thân nhà Táo.
Xấu củi, xấu than; Nhọ nồi, nhọ chảo

....Triền miên đói khổ, nên phải ăn tuốt cả rau hoang củ dại, tập tàng ; 

Liên tục đọa đầy,đành buộc ngốn luôn hết sâu sít bọ bèo, láo nháo.


Thứ thứ xơi beng; Loài loài xực ráo.
Miễn là đẩy xuống,dạ nọ bớt lép teo; Cốt rằng tọng vô, bụng kia ngưng cồn cạo.

Chấp hết: bọ cạp, đọt sắn, kiến mối, lá bứa, cậm cang...;

Xá gì: chùm bao, ốc sên, củ mài, thằn lằn, rắn ráo.........

Đó mới chỉ là một thoáng nhìn trở lại của một góc mùa xuân đầu tiên sau 1975 của quân cán chinh VNCH.

Vậy mà ngày nay ở hải ngoại trong số quân cán chính này  không thiếu những kẻ xênh xang áo gấm về làng khoe với dân nghèo trong nước; lại có  kẻ khoa bảng cũng từng tù cải tạo -mà anh ruột là bác sĩ quân y VNCH cùng với năm người bạn tù vượt ngực và bỏ xác trong rừng sâu- đã tiếp tay cho mụ Tôn nữ thị Ninh để mai mối tìm dâu rể cho con cái đám cán bộ CS gộc ở VN để được ra ngoại quốc mà ở lại;  cũng có tên bác sĩ chạy trốn ra khỏi nuớc đã ngưả tay nhận tiền VC để viết bài mạ lỵ dân tỵ nạn hay sun soe khăn đóng áo dài ca tụng những tên CS biến thái; cũng có kẻ vượt biển tị nạn đi tiếp xúc với cán bộ CSVN nhiều lần ở cả trong và ngoài nước để mong được về làm ăn vì hải ngoại không kiếm nổi cho đủ sống, nhưng bào chữa rằng là để chiêu hồi CS vân vân và vân vân…

Nghĩ lang bang về cuộc đời như vậy thì không khỏi nhớ tới lời Phạm Văn Đồng  mạt sát những thuyển nhân tị nạn là những kẻ lưu manh, vô dụng, không chịu chí thú làm ăn nên mới bỏ nước ra đi.  Có lẽ tay cán bộ lãnh tụ  già đời CS này đang ở thiên đường Mác Lê Hồ Mao đã dùng những hạng kể trên trong số thuyển nhân để  đem ra bôi xấu những ngưòi vượt biển tìm tự do chăng?

 

Hải Dương

 

CHÚ GIẢI

[1]: nhái thơ Nguyễn Công Trứ [thông minh nhất nam tử; Yếu vi thiên hạ kỳ]

Tù nhân can đảm nhất đời, Dám làm những việc người người hãi kinh

[2]:Nhại thơ Vương Duy [nhật nhật nhân không lão, niên niên xuân cánh quy]

ngày ngày tù cứ già đi,quanh năm trại chẳng cấp gì đủ ăn.

 

 




 

 

 

 

 



January 5, 2010